Tổ Quốc yêu thương


CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2014


Đồng hồ

LỊCH ÂM DƯƠNG

Mừng ngày Nhà Giáo 20.11

20112

Lời hay ý đẹp

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Yak130_In_Action_2013_HD1.flv Yak130_In_Action_2013_HD.flv 144.flv May_Bay_Nem_Bom_B2__Khoa_hoc_quan_su.flv Be200477x28920120820161408.jpg Download.jpg Viet_Nam_Danh_Roi_May_Bay_B52_nhu_the_nao.flv 35__2007_Mi35_MAKS_2007.flv 214____2013_Tu214ON_Open_Skies_MAKS_2013.flv ____76__2013_The_Best_of_the_Chinese_IL76_MAKS_2013.flv 35__2013_Mi35M_MAKS_2013_35_Mi35.flv __2009_34_28_171_52_Helicopters_MAKS_2009_Mi34_Mi28_Mi171_Ka52.flv So_sanh_dan_may_bay_chien_dau_sieu_khung_cua_khong_quan_nga_my.flv 2_1.jpg Canh_dep_Viet_Nam_Dat_Nuoc_Con_Nguoi.flv Deo3.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Danh lam Thắng cảnh

    www.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.ws

    Liên kết Web hữu ích

    Mời khách dùng trà

    Liên kết

    Thời tiết

    Tiện ích Web

    Bách khoa toàn thư


    Chơi xấu

    Chúc mừng năm mới

    Chào mừng kỷ niện 71 năm ngày thành lập QĐND Việt Nam*

    Bien dao

    Như cánh vạc bay

    2h3u97a.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: st
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 23h:24' 27-06-2011
    Dung lượng: 13.3 KB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

     

     

     

     

     

     

    Lần nào đó, ta gặp người con gái có đôi vai gầy guộc mỏng ấy đang bước đi một mình trong mưa. Trên tay là những sợi gầy ngón dài, ru tuổi vào mênh mang, ru buồn qua mắt, gặp tiền kiếp trên cọng cỏ già và những ngày yêu dấu bọt bèo tan theo… Lần đó, mặt trời ngủ quên, không tỉnh dậy, tuổi ta buồn như một câu kinh.

    Lần nào đó, không biết nữa, ta cứ đứng nhìn mãi dáng hình nhỏ bé ấy khuất nẻo dần theo tháng năm sương khói. Và những nốt nhạc, đi theo mắt ta một thời hoang mòn trong nắng. Lần đó, ta không biết Khánh Ly cũng buồn khi hát:

    “Nắng có hồng bằng đôi môi em
    Mưa có buồn bằng đôi mắt em
    Tóc em từng sợi nhỏ
    Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh” 

    Ta đang nghe đi nghe lại “Như cánh vạc bay” của Trịnh trong đêm. Và biết không? Nơi này đang mưa sương, mỏng nhẹ mà lạnh buốt. 

    Ta chưa bao giờ nghe ai hát Trịnh giống Khánh Ly, không phải là cái chất tươi mới như Hồng Nhung, kĩ thuật quá như Thanh Lam, không ấm ngọt như Tuấn Ngọc, cũng không trầm như Quang Dũng và khàn như Đàm Vĩnh Hưng. Ở Khánh Ly, nó chảy tự nhiên lặng lẽ như một dòng sông. Thỉnh thoảng cũng có vài vướng mắc và nán chừng nhưng rồi cũng hòa vào mạch ngầm khơi sâu nào đó và ra biển. Biển hồng phai, biển lạc loài, biển của tất cả chúng ta, ai cũng sẽ có một lần được sinh ra và đi đến đó… Khi hát, Khánh Ly bỏ buồn của mình vào câu ca. Cái thứ buồn đó cứ ma mị, bào mòn, rủ rê ta. Nghe mãi, nghe mãi…

    Khi nghe Khánh Ly hát, ai đó buồn không? Có tưởng tượng ra cuối con đường này, mình sẽ đi về đâu không? Ta thấy một dòng sông đã chết, ngọn núi đợi, vầng mặt trời khô và bầy chim ưu phiền mỏi cánh đang nghỉ ngấp nghé nơi lưng đèo.Và tiền kiếp, rêu rong im lìm…

    Sao ta thấy buồn khi hát theo người đàn bà có giọng hát liêu trai ấy đến thế? Người đàn bà tên Lệ đó từng ngủ vùi trong những ru khúc làm ta mê mẩn, không chịu thức dậy. Người đàn bà đó ta yêu như mẹ, như tuổi- hai mươi lẻ những giấc mơ trắng mùa. Sao ta cứ men theo từng bước nhỏ, bước nhỏ, nhích chân thêm chút, chút nữa thành hoang rong trong những mẩu vụn biếng cười như thế? Để rồi một ngày bỗng thấy tim mình rồ dại, mỗi dòng sông là một điểm hẹn của chân cầu…

    Em có buồn như đôi môi của nắng? Nắng hanh khô, nẻ toác những tháng ngày rong chơi. Em có buồn như đôi mắt của mưa, mưa rỉ rỉ những chiều muộn trái mùa, bàn tay em năm ngón xanh xao trầm mặc đưa gió vào vùng ăn năn tội lỗi. Em có buồn như năm tháng biết lãng quên nhau? Có buồn không mà từng lọn tóc nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh, ta nhìn vào hoe hoét cả chừng ấy những tháng ngày tươi vui?

    Và gió nói dặt dìu vòng vọng. Em không đủ nghe, không đủ thấu, không đủ day dứt, cũng không đủ từ bỏ. Gió mãi là kẻ thích đùa, hồn nhiên hát trên tháng ngày gió xóa nơi em: 
    “Gió sẽ mừng vì tóc em bay
    Cho mây hờn ngủ quên trên vai
    Vai em gầy guộc nhỏ
    Như cánh vạc về chốn xa xôi”

    Để mỏng mảnh và gầy guộc đi về tuổi đá buồn trơ trọi từng nốt son la. Để rồi như cánh vạc về chốn xa xôi, em ôm từng vạt mây hờn ngủ quên trên vai đi hết những phím cầm rong của mùa vừa kịp hát tinh khôi đã vội tàn lụi. Em ưu tư mà đời mênh mông quá, đi bao lâu nữa cho trọn một kiếp người?

    Và đôi khi ta tự hỏi, em sẽ về đâu sau nỗi buồn mùa cuối ấy? Khi cây cỏ không còn nghe em hát, mặt trời cuồng nộ không còn lắng nghe tiếng em thì thầm và rừng đã cháy, loài người đã ngủ, chẳng còn ai đi cùng em trên con đường gót phiếm du đã mỏi. Và còn điều gì ôm em bao dung đi về kiếp trước không?

    “Nắng có còn hờn ghen môi em
    Mưa có còn buồn trong mắt trong
    Từ lúc đưa em về
    Là biết xa nghìn trùng”

    Ta không biết điều gì cả. Vì có chăng nỗi buồn này đã rêu loang niên tự lâu rồi. Và dẫu cho mình có gặp nhau, đủ gieo vào nhau từng gấp khúc tuổi nào đó thì cũng chỉ là một cái chạm lòng vô tình mà thôi để rồi ta lại chào nhau, đi về hợp phố của mỗi người.Chẳng có gì hơn. Và khi mà ta buông tay ra cũng là lúc em đi mãi mãi, ta đi mãi mãi, chẳng bao giờ gặp lại. Khi đó ta cũng mất ta rồi. 

    Thì thế thôi, hãy hát khi đời còn đẹp, để ta yêu thươnng thêm chút nữa loài người. Thì thế thôi, khi đi qua nhau môi đừng buồn như nắng khê nồng, mắt đừng buồn như mưa li ti. Vì biết đâu đoạn đường sau đó, chẳng còn ai nữa để ta chạm vào dù là cái chạm lạnh tê người, và những cơn gió hoang vu cứ thổi mãi, thổi suốt xuân thì. 

    “Suối đón từng bàn chân em qua
    Lá hát từ bàn chân thơm thơ
    Lá khô vì đợi chờ
    Cũng như đời người mãi âm u”

    Ta chỉ thấy nơi đây những cơn giông yên nghỉ nơi mộ phần của nắng la đà. Những loài gió không chịu nhận mặt loài người, cười ngạo nghễ như những người góa phụ điên. Và những chiếc lá hẹn ngày phôi thai cùng nước mà không biết rằng kiếp sau, nó vẫn là lá mục, nằm yên trên những máng mưa. Và dòng tóc em buồn, rêu rong trên ngày tháng ta muộn phiền…

    “Nơi em về ngày vui không em
    Nơi em về trời xanh không em
    Ta nghe từng giọt lệ
    Rớt xuống đời thành hồ nước long lanh”

    Ta vẫn cứ dõi theo mãi người em có đôi vai gầy guộc mỏng như cánh vạc ấy đi về nơi cuối đèo xa xôi dù bây giờ tất cả chỉ còn là đốm nhỏ chẳng rõ ràng nhưng chưa đủ sương khói để lãng quên nhau. Ta vẫn cứ ngoái theo người em có đôi mắt củanắng thủy tinh ngây vàng ấy đi xa dần, xa dần dù biết rằng đời ta rồi cũng buồn như em.

    Nơi em về ngày vui không, trời xanh không? Nơi em về, mênh mang mắt trong không? Mà ta nơi này, “nghe từng giọt lệ, rớt xuống đời thành hồ nước long lanh”?

    Tôi hay gọi tên người em đó là Lệ. Khánh Ly cũng là Lệ. Lệ của riêng tôi- giống như người mẹ cho tôi gặp lại tiền kiếp của mình đỏ hỏn một thuở câu kinh sám hối ngang dòng.

    Ngày ta sinh, tháng Ba, những bông hoa gạo đã già… 

     


     


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐIỂM TIN TRONG NGÀY

    Downdload

    Liên kết TV tư liệu Violet

    CHƯƠNG TRÌNH Kiểm tra code

    ĐTN BLOG

    Chia sẻ bởi : http://violet.vn/huudiep1983


    Nhịp sinh học của tôi

    Bộ sưu tập Hoa đẹp

    Tom & Jery

    Chào mừng kỷ niệm 71 năm Ngày thành lập QDND Việt Nam 22/12/1944-22/12/2015)

    Chúc mừng năm mới 2014

    22/12