Chúc mừng năm mới


Hà Nội Thủ Đô Việt Nam.
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Thâm (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:48' 20-02-2013
Dung lượng: 11.8 MB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
Khuê Văn Các sẽ là biểu tượng của Thủ đô?
Nguồn:
Người gửi: Lê Văn Thâm (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:48' 20-02-2013
Dung lượng: 11.8 MB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
Tên gọi của Hà Nội qua các thời kỳ lịch sử
Hà Nội, đất rồng bay là kinh đô lâu đời nhất trong lịch sử Việt Nam. Mảnh đất địa linh nhân kiệt này từ khi hình thành cho đến nay đã có nhiều tên gọi khác nhau, xin cùng ôn lại lịch sử nhân dịp chào mừng 1.000 năm Thăng Long – Hà Nôi.
Đại La: Đại La hay Dại La thành nguyên là cái tên vòng thành ngoài cùng bo bọc lấy kinh đô. Theo kiến trúc xưa, kinh đô thường có “tam trùng thành quách”: trong cùng là Tử cấm thành (tức bức thành màu đỏ tía) nơi vua và hoang tộc ở, giữa là kinh thành và ngoài cùng là Đại La thành.
Thăng Long (rồng bay lên), đây là cái tên có tính văn chương nhất, gợi cảm nhất trong số các tên của Hà Nội. Sách Đại Việt sử ký toàn thư cho biết lý do hình thành tên gọi này như sau “Mùa thu, tháng 7 năm Canh Tuất (1010) vua từ thành Hoa Lư, dời đô ra Kinh phủ thành Đại La, tạm đỗ thuyền dưới thành, có rồng vàng hiện lên ở thuyền ngự, nhân đó đổi tên thành gọi là thành Thăng Long”.
Đông Đô: Trong bộ Khâm định Việt sử thông giám cương mục, sư thần nhà Nguyễn chú thích “Đông Đô tức Thăng Long, lúc ấy gọi là Thanh Hoá là Tây Đô Thăng Long là Đông Đô”.
Đông Quan: Đây là tên gọi Thăng Long do quan quân nhà Minh đặt ra với hàm nghĩa kỳ thị Kinh đô của Việt Nam, chỉ được ví là “cửa quan phía đông” của Nhà nước phong kiến Trung Hoa. Sử cũ cho biết, năm 1408, quân Minh đánh bại cha con Hồ Quý Ly đóng đô ở Đông Đô, đổi tên thành Đông Quan.
Đông Kinh: Sách đại Việt sử ký toàn thư cho biết sự ra đời của cái tên này như sau “Mùa hạ tháng tư năm Đinh Mùi (1427), vua Lê Lợi từ điện thanh ở Bồ Đề, vào đóng ở thành Đông Kinh, đại xá đổi tên niên hiệu là Thuận Thiên, dựng quốc hiệu là Đại Việt đóng đô ở Đông Kinh. Ngày 15 vua lên ngôi ở Đông Kinh tức là thành Thăng Long. Vì Thanh Hoá có Tây Đô, cho nên gọi thành Thăng Long là Đông Kinh”.
Bắc Thành: Đời Tây Sơn, Nguyễn Huệ - Quang Trung vì kinh đô đóng ở Phú Xuân (Huế) nên gọi Thăng Long là Bắc Thành.
Thăng Long: sách Lịch sử thủ đô Hà Nội cho biết “Năm 1802, Gia Long quyết định đóng đô ở tại nơi cũ là Phú Xuân không Trung Long, cử Nguyễn Văn Thành làm Tổng trần miền Bắc. Kinh thành đã chuyển làm trấn thành thì tên Thăn Long đã có từ lâu đời, quên dùng trong nhân dân toàn quốc, nên Gia Long thấy không tiện bỏ đi ngay mà vẫn giữ tên Thăng Long, nhưng đổi chữ “long” là rồng thành chữ “long” là thịnh vượng, lấy cớ rằng rồng là tượng trưng cho nhà vua, nay vua không ở đây thì không được dùng chữ “long” là “rồng”.
Hà Nội: Sách Lịch sử thủ đô Hà Nội cho biết “Năm 1931, vua Minh Mạng đem kinh thành Thăng Long cũ hợp với mấy phủ huyện xung quanh như huyện Từ Liêm, phủ ứng Hoà, phủ Lý Nhân Và phủ Thường Tín lập thành tỉnh Hà Nội, lấy khu vực kinh thành Thăng Long cũ làm tỉnh lỵ của Hà Nội. Ngoài ra Hà Nội còn có các tên gọi khác như:
Tràng An (Tràng An): vốn là tên Kinh đô của hai triều đại phong kiến thịnh trị vào bậc nhất của nước Trung Quốc do đó được các nhà nho Việt Nam xưa sử dụng như một danh từ chung chỉ kinh đô và cũng được người bình dân sử dụng nhiùe trong cao dao, tục ngữ chỉ kinh đô Thăng Long.
“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.
Long Biên: vốn là nơi quan lại nhà Hán, Nguỵ, Tấn, Nam Bắc triều vào thế kỷ III, IV, V và VI, đóng trị sở của Giao Châu (tên nước Việt Nam thời đó). Sau đó, đôi khi cũng được dùng trong thơ văn để chỉ Thăng Long – Hà Nội. “Long Biên tài hướng phượng thành hồi/Triệu đối do hi, vĩnh biệt thôi”.
Hà Thành: Là tên viết tắt của thành phố Hà Nội được dùng nhiều trong thơ ca để chỉ Hà Nội. Thí dụ như bài Hà Thành chính khí ca của Nguyễn Văn Giai, bài Hà Thành thât thủ, Hà Thành hiểu vọng….
Hoàng Diệu: Ngay sau Cách mạng tháng Tám – 1945, đôi khi trong các báo chí của Việt Nam sử dụng tên này để chỉ Hà Nội.
Dù là sử dụng tên gọi nào thì khi nhắc tới Hà Nội ta không thể không rưng rưng xúc động, hai chữ thiêng liêng ấy như khắc sâu vào tâm trí người Việt Nam, là quê hương, là trái tim nơi thủ đô yêu dấu…
“Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội…”
TĐN (st)
Hé lộ biểu tượng của Thủ đô
Hồ Gươm, chùa Một Cột, Văn miếu Quốc Tử Giám hay cột cờ Hà Nội sẽ là biểu tượng của Thủ đô?
Trong con mắt nhiều người dân biểu tượng của Hà Nội có thể là Hồ Gươm, chùa Một Cột, Văn miếu Quốc Tử Giám, cột cờ Hà Nội. Còn theo Luật Thủ đô, dự kiến sẽ được Quốc hội thông qua vào 21/11, thì Khuê Văn Các tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám được chọn là biểu tượng của Hà Nội.

Theo giải trình của Chính phủ về Luật Thủ đô, biểu tượng của Thủ đô là hình tượng đặc trưng gắn với truyền thống lịch sử, văn hóa của Hà Nội và cả dân tộc Việt Nam.
Nó thể hiện nguyện vọng, niềm tự hào của người dân Thủ đô và nhân dân cả nước về một thủ đô văn hiến, văn minh, hiện đại của nước Việt Nam.
Trong quá trình soạn thảo dự án luật này, đa số ý kiến đề nghị nên chọn hình ảnh Khuê Văn Các, biểu tượng truyền thống hiếu học của người dân Thủ đô và cả nước. Chẳng hạn, Đại biểu Nguyễn Ngọc Bảo (Vĩnh Phúc) cho rằng: Văn Miếu - Quốc Tử Giám với hơn 700 năm hoạt động đã đào tạo ra hàng nghìn nhân tài cho đất nước, là trường đại học đầu tiên của Việt Nam.
Khuê Văn Các có ý nghĩa là nơi tập trung của mọi tinh hoa giữa đất và trời, có ý tưởng đề cao trung tâm giáo dục văn hóa nho học của Việt Nam.
Nhiều đại biểu Quốc hội đồng tình nhưng cũng không ít người băn khoăn và cho rằng cần lấy ý kiến nhân dân.
Đại biểu Phùng Đức Tiến (Hà Nam) chia sẻ: Nhiều người dân trong nước và quốc tế đã biết đến các địa chỉ, hiện vật và biểu tượng cho Hà Nội như Hồ Gươm, chùa Một Cột, Văn miếu Quốc Tử Giám, cột cờ Hà Nội, Cổ Loa, Hồ Tây. Do vậy, lựa chọn hình ảnh Khuê Văn Các là biểu tượng của Hà Nội cần được cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
Còn đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) nhận xét, ban soạn thảo cần làm rõ tiêu chí nào về lịch sử, văn hóa, mỹ thuật để lựa chọn Khuê Văn Các là biểu hiện của Thủ đô Hà Nội. Ông Vinh cũng đề nghị cần trưng cầu ý kiến của nhân dân và các nhà khoa học, các nhà văn hóa trên cả nước về biểu tượng của Thủ đô thông qua những tiêu chí cụ thể.
Nó thể hiện nguyện vọng, niềm tự hào của người dân Thủ đô và nhân dân cả nước về một thủ đô văn hiến, văn minh, hiện đại của nước Việt Nam.
Trong quá trình soạn thảo dự án luật này, đa số ý kiến đề nghị nên chọn hình ảnh Khuê Văn Các, biểu tượng truyền thống hiếu học của người dân Thủ đô và cả nước. Chẳng hạn, Đại biểu Nguyễn Ngọc Bảo (Vĩnh Phúc) cho rằng: Văn Miếu - Quốc Tử Giám với hơn 700 năm hoạt động đã đào tạo ra hàng nghìn nhân tài cho đất nước, là trường đại học đầu tiên của Việt Nam.
Khuê Văn Các có ý nghĩa là nơi tập trung của mọi tinh hoa giữa đất và trời, có ý tưởng đề cao trung tâm giáo dục văn hóa nho học của Việt Nam.
Nhiều đại biểu Quốc hội đồng tình nhưng cũng không ít người băn khoăn và cho rằng cần lấy ý kiến nhân dân.
Đại biểu Phùng Đức Tiến (Hà Nam) chia sẻ: Nhiều người dân trong nước và quốc tế đã biết đến các địa chỉ, hiện vật và biểu tượng cho Hà Nội như Hồ Gươm, chùa Một Cột, Văn miếu Quốc Tử Giám, cột cờ Hà Nội, Cổ Loa, Hồ Tây. Do vậy, lựa chọn hình ảnh Khuê Văn Các là biểu tượng của Hà Nội cần được cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
Còn đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) nhận xét, ban soạn thảo cần làm rõ tiêu chí nào về lịch sử, văn hóa, mỹ thuật để lựa chọn Khuê Văn Các là biểu hiện của Thủ đô Hà Nội. Ông Vinh cũng đề nghị cần trưng cầu ý kiến của nhân dân và các nhà khoa học, các nhà văn hóa trên cả nước về biểu tượng của Thủ đô thông qua những tiêu chí cụ thể.
Theo ĐVO
Vẻ đẹp Việt Nam trên báo nước ngoài
Trang Thời báo Hoàn Cầu ngày 24/12 đã đăng bài viết về cảnh đẹp hữu tình của Việt Nam. Nơi luôn chiếm trọn tình cảm của những ai đã từng đến và thu hút những ai chưa từng đến Việt Nam.
Bài báo viết: Tinh hoa của nền văn minh cổ đại Việt Nam chủ yếu tập trung ở phần eo của lãnh thổ hinh chữ S này. Nằm trong khoảng 300km từ Nha Trang, Thừa thiên Huế, Đà Nẵng cho đến Hội An, nơi ẩn dấu của cảnh sắc tinh hoa Việt, như một dòng chảy tinh túy tồn tại mãi theo thời gian.
Nơi bãi biển trong xanh và bờ cát trắng trải dài
Thành phố Đà Nẵng phía Bắc giáp tỉnh Thừa Thiên - Huế, phía Tây và Nam giáp tỉnh Quảng Nam, phía đông giáp biển Đông. Đây là một thành phố vừa có núi cao, sông sâu, đồi dốc trung du xen kẽ vùng đồng bằng ven biển hẹp.
Buổi sáng ở Đà Nẵng thật đẹp, biển mang sắc thái nhẹ nhàng với từng gợn sóng nhấp nhô, từng đợt xô nhau vào bờ, dòng nước biển trong veo. Ánh mặt trời lên cao dần ban xuống cho bãi biển những tia nắng ấm áp. Ngọn gió nào đã thổi mây đến như góp thêm sự nhộn nhịp cho “bữa tiệc” buổi sáng ở biển. Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi xe máy vi vu ra biển, hít thở không khí trong lành và đắm mình vào dòng nước mát của biển khơi. Sáng sớm trên bãi biển cũng chưa đông người qua lại, khoảnh khắc ấy tôi có cảm giác mình đã chiếm chọn được cảnh đep thơ mộng và không khí trong lành ấy làm của riêng.
Quá khứ, thời kỳ mà gắn liền với chiến tranh, khi người Pháp và sau đó là người Mỹ đổ bộ vào Việt Nam, nơi mà họ chọn lựa đầu tiên là Đà nẵng, thì chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên của lịch sử. Thời kỳ đó, Đà Nẵng còn được biết đến là một hải cảng quan trọng của các tàu quân sự Mỹ. Năm 1975, hòa bình lập lại, Đà Nẵng bắt tay vào khôi phục những hậu quả nặng nề của cuộc chiến tranh. Cho đến nay, thay thế những làn khói bom đạn của quá khứ ấy là một Đà Nẵng đẹp thơ mộng và quyến rũ, đáng để người Việt Nam trân trọng và tự hào. Giờ đây Đà Nẵng nổi tiếng với bãi biển non nước thơ mộng hữu tình bên bãi cát trắng mịn và bờ biển rất dài, với một nền văn hóa Chămpa đầy bí ẩn, hay với sự tăng trưởng đáng kể lượng du khách đến đây ngày càng đông.
Ngồi trên chiếc mô tô đi dạo hơn 100 km, tôi cũng đã thấm mệt. Ngay phía trước mặt tôi có một vài quán nước. Trong vườn quán vài chiếc võng đung đưa như đang vẫy gọi tôi tới ngồi nghỉ ngơi vậy. Một thú vị ở Vệt Nam đó là chiếc võng, chiếc võng cũng là một hình tượng văn hóa của người Việt Nam mà ít được thấy ở các nền văn hoá khác. Nếu người Châu Âu có chiếc túi ngủ, nhưng chẳng sánh bằng tiện dụng của chiếc võng. Với Việt Nam, võng có mặt nhiều nơi và mang một chức năng đa dạng, nơi nằm đọc sách, nơi nằm trầm tư, nơi ngồi kể chuyện cổ tích, nơi dỗ giấc ngủ, nơi nằm nghỉ ngơi…
Trên tay tôi đang cầm cốc nước mía (một loại nước giải khát rất tuyệt của Việt Nam) và ngồi đung đưa trên chiếc võng, ngắm cảnh đẹp hiền hòa ngoài kia quả thật là rất tuyệt. Nơi đây chính là vòng eo của lãnh thổ Việt Nam, một bên là dãy núi hùng vĩ Ngũ Hành Sơn vút cao tận trời xanh, còn phía bên kia lại là biển thơ mộng với từng đợt sóng êm tai. Ngẩng đầu là núi cao, cúi đầu là biển sâu, còn đây một thành phố đẹp kiêu sa giữa không gian để ngăn không cho đất trời hòa làm một, nối liền bờ biển xanh thơ mộng một bãi cát trắng trải dài mờ ảo còn in dấu chân người. Xa xa kia là Đèo Hải Vân, ranh giới giữa tỉnh Thừa Thiên - Huế và thành phố Đà Nẵng. Đây cũng là đèo cao nhất trong các đèo ở Việt Nam (khoảng 500m so với mực nước biển), đầy hiểm trở và cũng là đỉnh núi cuối cùng của một mạch Trường Sơn đâm ngang ra biển.
Đến đây bạn như thoát khỏi cuộc sống ồn ào ngoài kia, thay vào đó là một cảm giác thật bình yên, từ tận đáy lòng bạn trút ra những hơi thở nhẹ nhàng như rũ bỏ mọi phiền muộn của cuộc sống. Nếu như bạn là một du khách “chuyên nghiệp” bạn sẽ không thể cảm nhận được cảm giác hồi hộp khó tả đó khi lần đầu đến đây. Phải nói rằng Đà Nẵng như có một ma lực vô hình, một ma lực có thể kéo giữ linh hồn bạn, đưa linh hồn cùng ma lực đến một thế giới huyền ảo đẹp lung linh.
Cảnh đẹp không thể bỏ qua của Thế giới
Bãi biển Mỹ Khê có chiều dài chừng 900m, cách trung tâm thành phố Đà Nẵng 3km về hướng Đông, là bãi biển nhộn nhịp nhất và rất quen thuộc với mọi người dân thành phố cũng như du khách quốc tế. Từng được Tạp chí National Geographic (Hoa Kỳ) bình chọn là một trong những bãi biển quyến rũ nhất hành tinh, Mỹ Khê giống như một viên ngọc quý của thành phố biển Đà Nẵng bởi nó mang vẻ đẹp của người thiếu nữ thánh thiện, dịu dàng mà lại có sức hút kỳ lạ, giống như một nàng công chúa đầy quyến rũ.
Nhìn từ đèo Hải Vân biển Mỹ Khê hút hồn du khách bởi một màu xanh trải dài tới tận chân trời. Du khách khi tới đây hoàn toàn có thể lựa chọn chỗ ăn nghỉ ở những khách sạn ngay tại bờ biển, hoặc cũng có thể chọn ở trong thành phố bởi ở Đà Nẵng, biển ở ngay bên thành phố. Khi hoàng hôn buông xuống, Mỹ Khê khoác lên mình một tấm áo mới mang màu sắc trầm lặng hơn, tĩnh mịch hơn, không gian của thời khắc giao hòa giữa ngày và đêm dường như đặc quánh và vô tình khiến cho lòng người lữ khách có cảm giác bị chùng xuống bất chợt.
Nhà cổ trong … phố cổ
Hội An là một đô thị cổ thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30 km về phía Nam. Cho đến nay, Hội An vẫn giữ được những ngôi nhà cổ kính rêu phong, được điểm tô bởi những giàn hoa duyên dáng. Nhà cổ càng thêm … cổ do bao năm tháng nhuốm bụi thời gian, mái ngói trên nhà bị những mảng rêu phong xanh rì bám chặt, giá trị càng được gia tăng lên nhờ những mảng rêu phong ấy và chúng cũng chính là chứng nhân lịch sử qua bao cuộc thăng trầm của thế sự.
Bước chân vào khu phố cổ, du khách sẽ ngỡ ngàng trước một thế giới biệt lập, tách khỏi mọi dòng chảy và sức phá huỷ của thời gian. Và rồi du khách cũng sẽ vô cùng thán phục về sự tinh xảo, khéo léo mà lắng sâu của bàn tay con người Hội An, cũng như cảm nhận được cái tinh tế của Hội An. Là nơi hội tụ, hòa quyện nhiều nền văn hóa: Việt Nam, Nhật Bản, Trung Hoa, các nước Phương tây… các dấu tích ở Hội An đã góp phần dần hình thành nên “một hồn phố”.
Đến Hội An bạn sẽ được đắm mình trong bầu không khí ấm cúng, được nghe những làn điệu du dương của các khúc dân ca, được dạo bước trên góc phố xưa trong cảnh thanh bình sẽ đưa du khách về một vùng cổ tích rất riêng và chỉ riêng Hội an mới có.Phố cổ Hội An không quá lớn, nhưng sao những du khách nước ngoài đến đây và dừng chân lại có thể nói là khá dài cho một chuyến đi du lịch, thường là từ 1 tuần trở lên. Có thể hiểu không phải ngẫu nhiên Hội An luôn được bình chọn vào top 10 điểm du lịch hấp dẫn nhất thế giới, bởi sở hữu cùng lúc các giá trị tổng hợp về biển, đảo và ẩm thực đường phố ngon thuộc hàng danh tiếng.
Đêm Hội An tĩnh lặng đến lạ thường, không có tiếng động cơ gầm rú cũng chẳng có những thương hiệu rực rỡ đèn mầu. Tất cả đã lùi xa sau lưng, cả không gian và thời gian đều lắng đọng trong những nếp nhà gỗ cổ xưa. Chỉ có bước chân của du khách chiêm ngưỡng nét đẹp cổ kính, mộc mạc như thực như ảo của những mái nhà nghiêng nghiêng bên dòng sông Hoài thơ mộng, ngồi mê mẩn trong những quán cà phê trên nền nhạc du dương phối hợp cùng không gian yên tĩnh và sành điệu, hoặc bám lì bên những quán ăn bên đường thơm lừng mùi đồ nướng, hoặc chìm đắm trong sự ngọt ngào của những quán nước mía, nước dừa cũng là sự lựa chọn không tồi. Và đây, sức hấp dẫn của món bánh xèo, của mỳ Quảng, cao lầu... đã ngon miệng, no mắt lại càng làm say lòng người. Nơi đất cũng rất biết hút hồn du khách vì sự sạch sẽ và nụ cười tươi tắn, thân thiện luôn nở trên môi người phố cũ…
Được hình thành từ thế kỷ XVI - XVII, Hội An là một thương cảng nổi tiếng phồn thịnh trong nhiều thế kỉ của miền Trung. Đến nay khu phố cổ Hội An vẫn bảo tồn gần như nguyên trạng một quần thể di tích kiến trúc gồm nhiều loại hình: nhà ở, hội quán, đình chùa, miếu, giếng, cầu, nhà thờ tộc, bến cảng, chợ... kết hợp với đường giao thông ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ - mô hình phổ biến của các đô thị thương nghiệp phương Đông thời Trung đại. Cùng cuộc sống thường ngày của cư dân với những tập quán, sinh hoạt văn hóa lâu đời đang được duy trì, nơi đây là bảo tàng sống về kiến trúc và lối sống đô thị.
Không quá trang nghiêm như Cố Ðô Huế, không quá sôi động như chợ Lớn, nét cổ truyền nơi đây mang một vẻ thuần khiết, thu hút những tâm hồn ưa chuộng lãng mạn của những ngày xa xưa.Và với những giá trị nổi trội mang tính toàn cầu thì vào năm 1999 UNESCO đã công nhận Đô thị cổ Hội An là Di sản văn hóa Thế giới.
Thánh địa Mỹ Sơn – bí ẩn mãi ngàn năm
Thánh địa Mỹ Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng 70 km, Thánh địa Mỹ Sơn nằm ở một thung lũng được bao quanh bởi đồi núi với bán kính khoảng 2 km, với hơn 70 công trình kiến trúc bằng gạch đá, được xây dựng từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ 13. Mỹ Sơn đã trở thành trung tâm kiến trúc quan trọng nhất của Vương quốc Chămpa, là một trong những trung tâm đền đài chính của Ấn Độ giáo ở khu vực Đông Nam Á và là di sản duy nhất của thể loại này tại Việt Nam, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa năm 1999.
Với vẻ đẹp bí ẩn và huyền bí, nơi đây thu hút rất nhiều khách du lịch đến tham quan và tìm hiểu, những ai đến đấy đều phải ngỡ ngàng, thán phục trước vẻ đẹp độc đáo của nó và với phong cảnh hữu tình nơi đây.Mỹ Sơn đã được các vua Chăm cho xây dựng đền thờ và lăng tẩm từ thế kỷ IV, liên tục với nhiều phong cách khác nhau, mãi đến ngày suy tàn vào thế kỷ XIII. Mỹ Sơn được người Pháp phát hiện vào năm 1885.
Qua lời kể, Thánh địa Mỹ Sơn đã từng có một đền thờ đầu tiên được làm bằng gỗ vào thế kỷ 4. Hơn 2 thế kỷ sau đó, ngôi đền bị thiêu hủy trong một trận hỏa hoạn lớn, đến nay vẫn còn lưu lại những mỏm đá. Vào đầu thế kỷ 7, vua Sambhuvarman đã dùng gạch để xây dựng lại ngôi đền còn tồn tại đến ngày nay. Các triều vua sau đó tiếp tục tu sửa lại các đền tháp cũ và xây dựng các đền tháp mới để thờ các vị thần.
Mỗi một thời đại đều có những nền văn hóa tiêu biểu riêng, xét về văn hóa kiến trúc thì Thánh địa Mỹ Sơn có nhiều điểm khác hẳn với các kiến trúc nổi tiếng của Việt Nam. Bằng vật kiệu gạch nung và đá sa thạch, trong nhiều thế kỷ người Chăm đã dựng lên một quần thể kiến trúc đền tháp độc đáo, liên hoàn. Có thể nói, Thánh địa Mỹ Sơn là những tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tiêu biểu, độc đáo, có giá trị văn hóa của một dân tộc, là những chứng tích lịch sử của văn hóa Việt Nam, và là một trong những đỉnh cao của nghệ thuật, văn hóa của các nước khu vực Đông Nam Á.
Nhiều hiện vật được phát hiện tại khu tháp cổ Mỹ Sơn, tiêu biểu nhất là những tượng vũ nữ, các thần linh của dân tộc Chăm, những con vật thờ cũng như những cảnh sinh hoạt cộng đồng đã được đưa về Bảo tàng Nghệ thuật điêu khắc Chăm của thành phố Ðà Nẵng.
Hàng ngàn năm trôi qua mà vẫn không làm phai được sắc đỏ thắm của viên gạch nơi tháp cổ. Ẩn đằng sau những ngôi tháp trầm mặc trong ánh chiều tà kia là một kỹ thuật xây dựng bí ẩn, nhuốm màu huyễn hoặc. Có phải vì những màu sắc huyễn hoặc này mà những ngôi tháp Chăm kia mãi mãi có một sức hút thật khó cưỡng lại với những ai đã từng một lần đến Mỹ Sơn
“Một phong cách rất Pháp của Đà Lạt”
Trong con mắt của người Trung Quốc, Đà Lạt – xứ mộng xứ mơ của Lâm Đồng hiện lên thật quyến rũ, lãng mạn mà cũng “rất Pháp”.Với nhiều cảnh quan đẹp, Đà Lạt là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng nhất của Việt Nam. Được ví như một Tiểu Paris, Đà Lạt mộng mơ và nên thơ nhờ cái lạnh cao nguyên ban đêm, sương mù buổi sớm và những dải rừng thông bao quanh thành phố.
Với độ cao 1.475m so với mặt nước biển, thừa hưởng một khí hậu ôn hòa, dịu mát quanh năm, Đà Lạt được biết đến như một thành phố vùng núi xinh đẹp nhất Châu Á và là một trong tám thành phố trăng mật lý tưởng nhất thế giới. Vì nằm trên cao nguyên, thời tiết Đà Lạt quanh năm đều lý tưởng như mùa xuân với sương mù mát mẻ, có nhiều nét hao giống với khí hậu Anh quốc. Cho tới nay, thành phố mộng mơ được bao bọc bởi những núi cao, hồ rộng này vẫn có sức hấp dẫn lạ kỳ, lôi cuốn không ít văn nhân họa sĩ tìm tới đây sáng tác.
Từ đầu thế kỷ 20, người Pháp bắt tay vào xây dựng thành phố Đà Lạt. Vẻ tươi đẹp, kì vĩ của những ngọn núi và những cánh đồng hoa dại đã khiến họ ngất ngây, mê mẩn. Hiện nay, nhiều biệt thự đậm chất thôn quê ở Đà Lạt là do người Pháp xây dựng từ trước kia. Những kiến trúc mang nét tự nhiên, mộc mạc pha chất lãng mạn đặc trưng của Pháp khiến thành phố bé xinh này tràn đầy phong vị của một thời xưa cũ.
Tôi luôn thích những thành phố có hồ nước. Nó khiến cả thành phố trở nên “sống” hơn. Tọa lạc tại trung tâm Đà Lạt chính là Hồ Xuân Hương trong xanh. Những chiếc thuyền khẽ khàng chuyển động trên mặt nước trông thật thanh bình, êm ái. Ẩn dưới vẻ ngoài bình thường tại con phố ồn ào là khách sạn Dalat Palace nằm bên bờ Hồ Xuân Hương xinh đẹp.Đà Lạt thường bị những du khách ít thời gian bỏ qua. Còn riêng tôi, tôi thấy mình thật may mắn vì có cơ hội thưởng lãm, khám phá hết vẻ đẹp của chốn mộng mơ này./.
Nơi bãi biển trong xanh và bờ cát trắng trải dài
Thành phố Đà Nẵng phía Bắc giáp tỉnh Thừa Thiên - Huế, phía Tây và Nam giáp tỉnh Quảng Nam, phía đông giáp biển Đông. Đây là một thành phố vừa có núi cao, sông sâu, đồi dốc trung du xen kẽ vùng đồng bằng ven biển hẹp.
Buổi sáng ở Đà Nẵng thật đẹp
Buổi sáng ở Đà Nẵng thật đẹp, biển mang sắc thái nhẹ nhàng với từng gợn sóng nhấp nhô, từng đợt xô nhau vào bờ, dòng nước biển trong veo. Ánh mặt trời lên cao dần ban xuống cho bãi biển những tia nắng ấm áp. Ngọn gió nào đã thổi mây đến như góp thêm sự nhộn nhịp cho “bữa tiệc” buổi sáng ở biển. Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi xe máy vi vu ra biển, hít thở không khí trong lành và đắm mình vào dòng nước mát của biển khơi. Sáng sớm trên bãi biển cũng chưa đông người qua lại, khoảnh khắc ấy tôi có cảm giác mình đã chiếm chọn được cảnh đep thơ mộng và không khí trong lành ấy làm của riêng.
Quá khứ, thời kỳ mà gắn liền với chiến tranh, khi người Pháp và sau đó là người Mỹ đổ bộ vào Việt Nam, nơi mà họ chọn lựa đầu tiên là Đà nẵng, thì chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên của lịch sử. Thời kỳ đó, Đà Nẵng còn được biết đến là một hải cảng quan trọng của các tàu quân sự Mỹ. Năm 1975, hòa bình lập lại, Đà Nẵng bắt tay vào khôi phục những hậu quả nặng nề của cuộc chiến tranh. Cho đến nay, thay thế những làn khói bom đạn của quá khứ ấy là một Đà Nẵng đẹp thơ mộng và quyến rũ, đáng để người Việt Nam trân trọng và tự hào. Giờ đây Đà Nẵng nổi tiếng với bãi biển non nước thơ mộng hữu tình bên bãi cát trắng mịn và bờ biển rất dài, với một nền văn hóa Chămpa đầy bí ẩn, hay với sự tăng trưởng đáng kể lượng du khách đến đây ngày càng đông.
Ngồi trên chiếc mô tô đi dạo hơn 100 km, tôi cũng đã thấm mệt. Ngay phía trước mặt tôi có một vài quán nước. Trong vườn quán vài chiếc võng đung đưa như đang vẫy gọi tôi tới ngồi nghỉ ngơi vậy. Một thú vị ở Vệt Nam đó là chiếc võng, chiếc võng cũng là một hình tượng văn hóa của người Việt Nam mà ít được thấy ở các nền văn hoá khác. Nếu người Châu Âu có chiếc túi ngủ, nhưng chẳng sánh bằng tiện dụng của chiếc võng. Với Việt Nam, võng có mặt nhiều nơi và mang một chức năng đa dạng, nơi nằm đọc sách, nơi nằm trầm tư, nơi ngồi kể chuyện cổ tích, nơi dỗ giấc ngủ, nơi nằm nghỉ ngơi…
Trên tay tôi đang cầm cốc nước mía (một loại nước giải khát rất tuyệt của Việt Nam) và ngồi đung đưa trên chiếc võng, ngắm cảnh đẹp hiền hòa ngoài kia quả thật là rất tuyệt. Nơi đây chính là vòng eo của lãnh thổ Việt Nam, một bên là dãy núi hùng vĩ Ngũ Hành Sơn vút cao tận trời xanh, còn phía bên kia lại là biển thơ mộng với từng đợt sóng êm tai. Ngẩng đầu là núi cao, cúi đầu là biển sâu, còn đây một thành phố đẹp kiêu sa giữa không gian để ngăn không cho đất trời hòa làm một, nối liền bờ biển xanh thơ mộng một bãi cát trắng trải dài mờ ảo còn in dấu chân người. Xa xa kia là Đèo Hải Vân, ranh giới giữa tỉnh Thừa Thiên - Huế và thành phố Đà Nẵng. Đây cũng là đèo cao nhất trong các đèo ở Việt Nam (khoảng 500m so với mực nước biển), đầy hiểm trở và cũng là đỉnh núi cuối cùng của một mạch Trường Sơn đâm ngang ra biển.
Đến đây bạn như thoát khỏi cuộc sống ồn ào ngoài kia, thay vào đó là một cảm giác thật bình yên, từ tận đáy lòng bạn trút ra những hơi thở nhẹ nhàng như rũ bỏ mọi phiền muộn của cuộc sống. Nếu như bạn là một du khách “chuyên nghiệp” bạn sẽ không thể cảm nhận được cảm giác hồi hộp khó tả đó khi lần đầu đến đây. Phải nói rằng Đà Nẵng như có một ma lực vô hình, một ma lực có thể kéo giữ linh hồn bạn, đưa linh hồn cùng ma lực đến một thế giới huyền ảo đẹp lung linh.
Cảnh đẹp không thể bỏ qua của Thế giới
Bãi biển Mỹ Khê có chiều dài chừng 900m, cách trung tâm thành phố Đà Nẵng 3km về hướng Đông, là bãi biển nhộn nhịp nhất và rất quen thuộc với mọi người dân thành phố cũng như du khách quốc tế. Từng được Tạp chí National Geographic (Hoa Kỳ) bình chọn là một trong những bãi biển quyến rũ nhất hành tinh, Mỹ Khê giống như một viên ngọc quý của thành phố biển Đà Nẵng bởi nó mang vẻ đẹp của người thiếu nữ thánh thiện, dịu dàng mà lại có sức hút kỳ lạ, giống như một nàng công chúa đầy quyến rũ.
Nhìn từ đèo Hải Vân biển Mỹ Khê hút hồn du khách bởi một màu xanh trải dài tới tận chân trời. Du khách khi tới đây hoàn toàn có thể lựa chọn chỗ ăn nghỉ ở những khách sạn ngay tại bờ biển, hoặc cũng có thể chọn ở trong thành phố bởi ở Đà Nẵng, biển ở ngay bên thành phố. Khi hoàng hôn buông xuống, Mỹ Khê khoác lên mình một tấm áo mới mang màu sắc trầm lặng hơn, tĩnh mịch hơn, không gian của thời khắc giao hòa giữa ngày và đêm dường như đặc quánh và vô tình khiến cho lòng người lữ khách có cảm giác bị chùng xuống bất chợt.
Nhà cổ trong … phố cổ
Hội An là một đô thị cổ thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30 km về phía Nam. Cho đến nay, Hội An vẫn giữ được những ngôi nhà cổ kính rêu phong, được điểm tô bởi những giàn hoa duyên dáng. Nhà cổ càng thêm … cổ do bao năm tháng nhuốm bụi thời gian, mái ngói trên nhà bị những mảng rêu phong xanh rì bám chặt, giá trị càng được gia tăng lên nhờ những mảng rêu phong ấy và chúng cũng chính là chứng nhân lịch sử qua bao cuộc thăng trầm của thế sự.
Bước chân vào khu phố cổ, du khách sẽ ngỡ ngàng trước một thế giới biệt lập, tách khỏi mọi dòng chảy và sức phá huỷ của thời gian. Và rồi du khách cũng sẽ vô cùng thán phục về sự tinh xảo, khéo léo mà lắng sâu của bàn tay con người Hội An, cũng như cảm nhận được cái tinh tế của Hội An. Là nơi hội tụ, hòa quyện nhiều nền văn hóa: Việt Nam, Nhật Bản, Trung Hoa, các nước Phương tây… các dấu tích ở Hội An đã góp phần dần hình thành nên “một hồn phố”.
Đến Hội An bạn sẽ được đắm mình trong bầu không khí ấm cúng, được nghe những làn điệu du dương của các khúc dân ca, được dạo bước trên góc phố xưa trong cảnh thanh bình sẽ đưa du khách về một vùng cổ tích rất riêng và chỉ riêng Hội an mới có.Phố cổ Hội An không quá lớn, nhưng sao những du khách nước ngoài đến đây và dừng chân lại có thể nói là khá dài cho một chuyến đi du lịch, thường là từ 1 tuần trở lên. Có thể hiểu không phải ngẫu nhiên Hội An luôn được bình chọn vào top 10 điểm du lịch hấp dẫn nhất thế giới, bởi sở hữu cùng lúc các giá trị tổng hợp về biển, đảo và ẩm thực đường phố ngon thuộc hàng danh tiếng.
Đêm Hội An tĩnh lặng đến lạ thường, không có tiếng động cơ gầm rú cũng chẳng có những thương hiệu rực rỡ đèn mầu. Tất cả đã lùi xa sau lưng, cả không gian và thời gian đều lắng đọng trong những nếp nhà gỗ cổ xưa. Chỉ có bước chân của du khách chiêm ngưỡng nét đẹp cổ kính, mộc mạc như thực như ảo của những mái nhà nghiêng nghiêng bên dòng sông Hoài thơ mộng, ngồi mê mẩn trong những quán cà phê trên nền nhạc du dương phối hợp cùng không gian yên tĩnh và sành điệu, hoặc bám lì bên những quán ăn bên đường thơm lừng mùi đồ nướng, hoặc chìm đắm trong sự ngọt ngào của những quán nước mía, nước dừa cũng là sự lựa chọn không tồi. Và đây, sức hấp dẫn của món bánh xèo, của mỳ Quảng, cao lầu... đã ngon miệng, no mắt lại càng làm say lòng người. Nơi đất cũng rất biết hút hồn du khách vì sự sạch sẽ và nụ cười tươi tắn, thân thiện luôn nở trên môi người phố cũ…
Được hình thành từ thế kỷ XVI - XVII, Hội An là một thương cảng nổi tiếng phồn thịnh trong nhiều thế kỉ của miền Trung. Đến nay khu phố cổ Hội An vẫn bảo tồn gần như nguyên trạng một quần thể di tích kiến trúc gồm nhiều loại hình: nhà ở, hội quán, đình chùa, miếu, giếng, cầu, nhà thờ tộc, bến cảng, chợ... kết hợp với đường giao thông ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ - mô hình phổ biến của các đô thị thương nghiệp phương Đông thời Trung đại. Cùng cuộc sống thường ngày của cư dân với những tập quán, sinh hoạt văn hóa lâu đời đang được duy trì, nơi đây là bảo tàng sống về kiến trúc và lối sống đô thị.
Không quá trang nghiêm như Cố Ðô Huế, không quá sôi động như chợ Lớn, nét cổ truyền nơi đây mang một vẻ thuần khiết, thu hút những tâm hồn ưa chuộng lãng mạn của những ngày xa xưa.Và với những giá trị nổi trội mang tính toàn cầu thì vào năm 1999 UNESCO đã công nhận Đô thị cổ Hội An là Di sản văn hóa Thế giới.
Thánh địa Mỹ Sơn – bí ẩn mãi ngàn năm
Thánh địa Mỹ Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng 70 km, Thánh địa Mỹ Sơn nằm ở một thung lũng được bao quanh bởi đồi núi với bán kính khoảng 2 km, với hơn 70 công trình kiến trúc bằng gạch đá, được xây dựng từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ 13. Mỹ Sơn đã trở thành trung tâm kiến trúc quan trọng nhất của Vương quốc Chămpa, là một trong những trung tâm đền đài chính của Ấn Độ giáo ở khu vực Đông Nam Á và là di sản duy nhất của thể loại này tại Việt Nam, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa năm 1999.
Thánh địa Mỹ Sơn- vẻ đẹp huyền bí
Với vẻ đẹp bí ẩn và huyền bí, nơi đây thu hút rất nhiều khách du lịch đến tham quan và tìm hiểu, những ai đến đấy đều phải ngỡ ngàng, thán phục trước vẻ đẹp độc đáo của nó và với phong cảnh hữu tình nơi đây.Mỹ Sơn đã được các vua Chăm cho xây dựng đền thờ và lăng tẩm từ thế kỷ IV, liên tục với nhiều phong cách khác nhau, mãi đến ngày suy tàn vào thế kỷ XIII. Mỹ Sơn được người Pháp phát hiện vào năm 1885.
Qua lời kể, Thánh địa Mỹ Sơn đã từng có một đền thờ đầu tiên được làm bằng gỗ vào thế kỷ 4. Hơn 2 thế kỷ sau đó, ngôi đền bị thiêu hủy trong một trận hỏa hoạn lớn, đến nay vẫn còn lưu lại những mỏm đá. Vào đầu thế kỷ 7, vua Sambhuvarman đã dùng gạch để xây dựng lại ngôi đền còn tồn tại đến ngày nay. Các triều vua sau đó tiếp tục tu sửa lại các đền tháp cũ và xây dựng các đền tháp mới để thờ các vị thần.
Mỗi một thời đại đều có những nền văn hóa tiêu biểu riêng, xét về văn hóa kiến trúc thì Thánh địa Mỹ Sơn có nhiều điểm khác hẳn với các kiến trúc nổi tiếng của Việt Nam. Bằng vật kiệu gạch nung và đá sa thạch, trong nhiều thế kỷ người Chăm đã dựng lên một quần thể kiến trúc đền tháp độc đáo, liên hoàn. Có thể nói, Thánh địa Mỹ Sơn là những tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tiêu biểu, độc đáo, có giá trị văn hóa của một dân tộc, là những chứng tích lịch sử của văn hóa Việt Nam, và là một trong những đỉnh cao của nghệ thuật, văn hóa của các nước khu vực Đông Nam Á.
Nhiều hiện vật được phát hiện tại khu tháp cổ Mỹ Sơn, tiêu biểu nhất là những tượng vũ nữ, các thần linh của dân tộc Chăm, những con vật thờ cũng như những cảnh sinh hoạt cộng đồng đã được đưa về Bảo tàng Nghệ thuật điêu khắc Chăm của thành phố Ðà Nẵng.
Hàng ngàn năm trôi qua mà vẫn không làm phai được sắc đỏ thắm của viên gạch nơi tháp cổ. Ẩn đằng sau những ngôi tháp trầm mặc trong ánh chiều tà kia là một kỹ thuật xây dựng bí ẩn, nhuốm màu huyễn hoặc. Có phải vì những màu sắc huyễn hoặc này mà những ngôi tháp Chăm kia mãi mãi có một sức hút thật khó cưỡng lại với những ai đã từng một lần đến Mỹ Sơn
“Một phong cách rất Pháp của Đà Lạt”
Trong con mắt của người Trung Quốc, Đà Lạt – xứ mộng xứ mơ của Lâm Đồng hiện lên thật quyến rũ, lãng mạn mà cũng “rất Pháp”.Với nhiều cảnh quan đẹp, Đà Lạt là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng nhất của Việt Nam. Được ví như một Tiểu Paris, Đà Lạt mộng mơ và nên thơ nhờ cái lạnh cao nguyên ban đêm, sương mù buổi sớm và những dải rừng thông bao quanh thành phố.
Đà Lạt mộng mơ
Với độ cao 1.475m so với mặt nước biển, thừa hưởng một khí hậu ôn hòa, dịu mát quanh năm, Đà Lạt được biết đến như một thành phố vùng núi xinh đẹp nhất Châu Á và là một trong tám thành phố trăng mật lý tưởng nhất thế giới. Vì nằm trên cao nguyên, thời tiết Đà Lạt quanh năm đều lý tưởng như mùa xuân với sương mù mát mẻ, có nhiều nét hao giống với khí hậu Anh quốc. Cho tới nay, thành phố mộng mơ được bao bọc bởi những núi cao, hồ rộng này vẫn có sức hấp dẫn lạ kỳ, lôi cuốn không ít văn nhân họa sĩ tìm tới đây sáng tác.
Từ đầu thế kỷ 20, người Pháp bắt tay vào xây dựng thành phố Đà Lạt. Vẻ tươi đẹp, kì vĩ của những ngọn núi và những cánh đồng hoa dại đã khiến họ ngất ngây, mê mẩn. Hiện nay, nhiều biệt thự đậm chất thôn quê ở Đà Lạt là do người Pháp xây dựng từ trước kia. Những kiến trúc mang nét tự nhiên, mộc mạc pha chất lãng mạn đặc trưng của Pháp khiến thành phố bé xinh này tràn đầy phong vị của một thời xưa cũ.
Tôi luôn thích những thành phố có hồ nước. Nó khiến cả thành phố trở nên “sống” hơn. Tọa lạc tại trung tâm Đà Lạt chính là Hồ Xuân Hương trong xanh. Những chiếc thuyền khẽ khàng chuyển động trên mặt nước trông thật thanh bình, êm ái. Ẩn dưới vẻ ngoài bình thường tại con phố ồn ào là khách sạn Dalat Palace nằm bên bờ Hồ Xuân Hương xinh đẹp.Đà Lạt thường bị những du khách ít thời gian bỏ qua. Còn riêng tôi, tôi thấy mình thật may mắn vì có cơ hội thưởng lãm, khám phá hết vẻ đẹp của chốn mộng mơ này./.
Thu Hiền
Số lượt thích:
0 người
 















Các ý kiến mới nhất